Bà xã của ảnh đế

      4

Đang trong kỳ nghỉ hè lại là cuối tuần, bách hoá đặc trưng đông người, rất nhiều người đi coi phim, vùng trước xếp mặt hàng dài.

Bạn đang xem: Bà xã của ảnh đế

Tần Thi Nghi quét mắt màn hình tin tức, cũng chính vì là tháng đảm bảo an toàn phim trong nước (*), mà thực trạng sản xuất phim hoạt hình trong nước cực kỳ ảm đạm, nên list phim phim hoạt hình đang chiếu ở rạp một bộ phim truyền hình cũng không có. Tần Thi Nghi không yêu cầu lựa chọn, trực tiếp ra quyết định xem tập phim mới công chiếu về vạn vật thiên nhiên hoang dã - thế giới động vật. Trên màn hình lớn chính là hình tượng quốc bảo ngây thơ hóa học phác lăn lộn, Thịnh Dục Kiệt chú ý mãi ko chớp mắt, Tần Thi Nghi gọi một giờ đồng hồ cậu tinh quái mới phục sinh tinh thần, Tần Thi Nghi cười cợt nói: "Chúng ta coi phim này nhé, đúng khi hai mươi phút sau gồm một suất chiếu." "Được ạ." Thịnh Dục Kiệt tịch thu ánh mắt, ngoan ngoãn đi theo Tần Thi Nghi mang lại xếp sản phẩm phía sau hầu như người. Thịnh Dục Kiệt trái nhiên nghe lọt lời Tần Thi Nghi, cơ thể nhỏ đứng dính liền kề vào chân cô, dường như vừa ngoan ngoãn lại dính người. Xếp hàng đằng trước là một đôi người tình nhỏ, lúc cài đặt vé chàng trai còn tri kỷ mua cho bạn gái bắp rang bơ với coca cola. Thời điểm lũ họ mua xong đi ngang qua mặt cạnh, Tần Thi Nghi ngay lập tức thấy nam nhi ngửa đầu nhìn chăm chắm bắp rang bơ trong tay nam giới trai. Tuy rằng phần lớn trẻ em đều hiếu kỳ với tất cả mọi thứ mặt ngoài, nhưng mà Tần Thi Nghi biết đàn ông cô chú ý đồ trên tay bạn ta bởi vậy hơn nửa là do cảm thấy hứng thú. Bất luận thoạt nhìn trưởng thành và cứng cáp sớm nạm nào, bình thường quy đối với trẻ em đồ ăn vặt gồm lực hấp dẫn vô cùng lớn. Tần Thi Nghi khom sống lưng hỏi cậu nhóc: "Bảo bối, gồm phải nhỏ muốn ăn uống bắp rang bơ tốt không?" Ánh đôi mắt Thịnh Dục Kiệt sáng sủa ngời, lại đột nhiên lắc đầu, bé dại giọng nói: "Con chưa ăn bao giờ, bà nội nói ko thể ăn linh tinh, sẽ bị tiêu chảy." Tần Thi Nghi cũng hơi cực nhọc xử, Thịnh phu nhân biết lũ họ tính toán ăn trưa ở bên ngoài, trước lúc ra cửa còn dặn dò một đống, mặc dù sao thực phẩm rác rưởi là tuyệt đối không thể dẫn Thịnh Dục Kiệt đi ăn. Tần Thi Nghi sợ cậu rỡ ràng ngày thường được nuôi kỹ quá, nếu theo cô ăn nhầm vật dụng bị hỏng, chỉ sợ cơ thể phải chịu đựng tội, bởi thế rất cẩn thận. Tất cả điều cô không đành lòng nhìn bộ dạng bế tắc của cậu nhóc, Thịnh Dục Kiệt không khóc không nháo, tuy biểu cảm thông thường nhưng ánh mắt lại cạnh tranh nén mất mát, Tần Thi Nghi càng thêm ko đành lòng, cân nhắc, sau cùng vẫn dung hoà một chút, cô ngồi xổm nửa bạn xuống bàn bạc với Thịnh Dục Kiệt: "Bảo bối, coi phim xong, bọn họ sẽ đi ăn uống cơm cho nên vì vậy không thể ăn quá nhiều đồ ăn uống vặt, nếu không sẽ không hề bụng ăn cơm. Mẹ mua cho bé một hộp bắp rang bơ, bé nếm thử hương vị thôi nhé. Gồm thể đồng ý với bà bầu chỉ ăn một chút không?" Đôi mắt to lớn của Thịnh Dục Kiệt đột sáng hơn, chớp mắt nhìn Tần Thi Nghi: "Con có thể ăn sao?" "Ăn một ít không sao." Tần Thi Nghi nhìn bộ dạng nhỏ đáng yêu thương này, ko nhịn được nhéo má cậu nhóc, cười tủm tỉm nói: "Chúng ta không cài nước ngọt, chỉ sở hữu hai chai nước uống lọc thôi được không?" Thịnh Dục Kiệt trang nghiêm gật đầu, trong giọng nói khó né khỏi sở hữu theo chút vui sướng: "Con cảm ơn mẹ." "Thật ngoan." Tần Thi Nghi hôn một chiếc lên phương diện cậu nhóc, rồi new đứng lên, vừa đúng khi phía trước cài đặt xong, cho phiên bầy họ cài đặt vé. Tần Thi Nghi một bên cùng cậu bạn trẻ bán vé lựa chọn ghế, một mặt nói với Thịnh Dục Kiệt: "Bảo bối giúp bà bầu lấy ví tiền sinh sống trong túi ra với." Thịnh Dục Kiệt đỏ vành tai, linh hoạt mở túi của bà bầu ra, tìm ví chi phí đưa cho Tần Thi Nghi. Tần Thi Nghi đón nhận ví, thuận tay bế cậu nhãi lên, chỉ vào screen trên quầy nói: "Chúng ta tới muộn, chỉ quá ghế đằng trước này cùng ghế phía sau này, ngồi ẩn dưới được không?" Thịnh Dục Kiệt chấp nhận không ý kiến. Tần Thi Nghi chuyển tiền mang lại cậu bạn trẻ bán vé, hóng lấy vé và bắp rang bơ, lại đùa với nhỏ trai: "Mẹ download bắp rang bơ mang đến bảo bối, nhỏ hôn mẹ một chiếc có được không?" hai tay Thịnh Dục Kiệt ôm cổ Tần Thi Nghi, rất cấp tốc hôn má cô một cái, rồi ngượng ngùng xoay tín đồ đi. Đúng thời điểm cậu bạn teen bán vé đưa vé cùng tiền thừa qua, ngước đầu nhìn thấy cảnh này, không nhịn được cười: "Anh bạn bé dại thật xứng đáng yêu." Cậu oắt con vốn vẫn ngượng ngùng, nghe thấy lời này ngay thức thì trực tiếp đỏ mặt, lấy đầu vùi làm việc cổ Tần Thi Nghi. Tần Thi Nghi nhấn tiền thừa, lại vỗ vỗ mông cậu nhóc, nói: "Cầm bắp rang bơ của con, bọn họ ra kia đợi phim chiếu." *** Phim cực kỳ tuyệt, cảnh sắc tuyệt đẹp, hoạ chất hoàn mỹ, động vật hoang dã tình cảm, cùng rất sinh mệnh ngoan cường cùng yếu ớt, mọi đả rượu cồn Tần Thi Nghi vô cùng sâu. Thuở đầu Tần Thi Nghi chỉ rơi vài giọt nước mắt, sau càng xem phim đôi mắt càng đỏ, thời điểm màn hình chuyển quý phái chiếu danh đề (**) cảm giác của cô vẫn chưa thể hoà hoãn, thẳng cho đến lúc Thịnh Dục Kiệt vốn được cô ôm vào ngực choãi tay nhỏ lau mặt cho cô, sau đó đem khuôn mặt nhỏ tuổi dán vào tín đồ cô, thanh thanh cọ. Lòng Tần Thi Nghi một miếng mềm mại, nóng áp, thoát ra khỏi dòng cảm giác sa sút.

Xem thêm: Làm Gái Bao Nhiều Tiền Mỗi Tháng? Tiết Lộ Gây Sốc Về Thu Nhập Thực Của Gái Mại Dâm

Cô hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Thịnh Dục Kiệt, nữ tính nói: "Bảo bối, chị em không sao, tại phim giỏi quá làm bà mẹ cảm động mong muốn chết." Thịnh Dục Kiệt ko nói chuyện, nhạy cảm như cậu nhóc, tự nhiên và thoải mái liên tưởng mang lại việc sau thời điểm xảy ra tai nạn giao thông vận tải tính giải pháp của bà bầu trở nên yếu ớt. Lúc ở bệnh dịch viện, chị em khóc ngay lập tức trước khía cạnh cậu nhóc không ít lần rồi, trong tâm địa Thịnh Dục Kiệt đang dán cho chị em mình chiếc nhãn mỏng tanh manh yếu ớt đuối. Nhưng bác bỏ hai bao gồm nói, thân là lũ ông cần nhường nhịn mỹ nữ, cần thiết trực tiếp phá đám, còn nếu như không sẽ mất phong thái thân sĩ. Hồi xưa lúc người mẹ cùng bà nội ra cửa, bạn bè của bà nội số đông khen chị em lớn lên con trẻ tuổi xinh đẹp, hẳn là mỹ thiếu nữ theo lời chưng hai nói đi? Cậu nhóc quay đầu sang một bên ngẫm nghĩ. Tần Thi Nghi thấy Thịnh Dục Kiệt ko nói tiếp, xem xét hỏi: "Bảo bối, trong phim bé thích nhân vật nào nhất?" vụ việc này Thịnh Dục Kiệt không đề nghị nghĩ, thẳng trả lời: "Con phù hợp nhất là mẹ của Mỹ Mỹ." Tần Thi Nghi ko nghe ra cậu nhóc có ý ngầm thổ lộ, cười tủm tỉm tróc nã vấn: "Vì sao lại thích người mẹ của Mỹ Mỹ hơn, Mỹ Mỹ cũng tương đối đáng yêu mà?" Tần Thi Nghi không hề có cảm giác, chỉ nhận định rằng cậu nhóc thật sự thích bà mẹ của Mỹ Mỹ, liền cười cợt nói: "Xem ra bảo bối thật sự vô cùng thích gấu trúc. Đáng tiếc thứ hai đã buộc phải bay qua chỗ bố con, nếu không mẹ còn hoàn toàn có thể cùng bảo vật tới tham quan khu vui chơi công viên gấu trúc." Thịnh Dục Kiệt bình thản nhìn bà bầu mình một lát, đằng sau khuôn phương diện không biểu tình là một trong trận thở dài cùng sốt ruột. Sao người mẹ mình lại trì độn như vậy! Nhưng sốt ruột cũng vô dụng, tính phương pháp cậu nhóc con nội liễm, từ nhỏ dại đã có theo khí nạm tổng tài bá đạo, từ bỏ nhiên cũng có thể có tính bí quyết tổng tài bá đạo, gợi ý hai lần đầy đủ là phá lệ, ý muốn lộ liễu nói lời bi lụy nôn cậu nhóc ko nói cần lời. Cuối cùng, Thịnh Dục Kiệt súc tích bị bại trận, không thể không theo mẹ chuyển dời đề tài mang đến chuyện lúc nào đi xem gấu trúc. Cơm trắng trưa ăn ở nhà hàng quán ăn Tân Phái, trình độ chuyên môn không thể sánh bằng thím Lưu, nhưng đầu bếp của nhà hàng thắng ở cách chế biến mới mẻ, đặc sắc, ngẫu nhiên chuyển đổi khẩu vị cũng không tệ lắm. Tần Thi Nghi nhìn thấy bàn kề bên có một đĩa bánh bao hình heo nhỏ rất xứng đáng yêu, tức thì kêu ship hàng lấy góp mình một đĩa. Khi để thêm đồ ăn lên tuy rằng Thịnh Dục Kiệt không nói gì, cơ mà cậu nhãi không đụng vào cơm trắng nữa, tám cái bánh bao bé dại trong đĩa, 1 mình cậu nhóc xử lý bốn cái. May là Tần Thi Nghi nghĩ đến lượng cơm thường ngày Thịnh Dục Kiệt ăn, sợ hãi bụng bé dại không chịu nổi, quán triệt cậu nhóc nạp năng lượng nhiều, cậu tinh quái mới chấm dứt tay. Ăn một bữa no nê, tráng miệng bằng đĩa hoa quả, ngơi nghỉ chút, hai bà bầu con liền lòng tin no đủ kéo nhau đi download sắm. (*) Tháng đảm bảo an toàn phim nội địa (The domestic film protection): Năm 2004, cục Điện ảnh Quốc gia (Trung Quốc) lưu ý từ khía cạnh thúc đẩy phim nội địa, đã phát hành thông báo hi vọng các địa điểm giải trí rạp chiếu phim phim Quốc gia cung ứng các bộ phim truyền hình trong nước. Hàng năm từ tháng 6 - tháng 8 ko khuyến khích ra mắt phim nước ngoài. Khoảng thời hạn này được giới media và ngành cung cấp phim call là "Tháng bảo đảm phim trong nước". Mục đích lúc đầu của tháng đảm bảo an toàn là ngừng cổ phần chống vé hàng năm của phim Quốc gia. (Baidu) (**) Danh đề (Credits): Là danh sách những người dân đóng góp cho một cỗ phim, có thể bao hàm diễn viên, đạo diễn, đơn vị sản xuất, thương hiệu phân phối, âm nhạc,... Danh đề hay được chiếu sau khi bộ phim kết thúc. Danh đề gồm chứa music chủ đề của bộ phim truyện và là phần luôn luôn phải có trong một bộ phim truyền hình khi kết thúc. Tuy danh đề là phần người theo dõi bỏ qua không ít nhất tuy nhiên nó cũng thể hiện công sức quý báu, sự biết ơn, kính trọng so với các công ty sản xuất. (Wikipedia)