Mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ

      4
Thời sự coffe BĐS thị phần kiến trúc - quy hướng Tài chính bất động sản nhà đất Đời sống cư dân

*

vàng anh Tú nội dung bài viết cùng người sáng tác »


Giấc mơ ấy vẫn thành hiện thực. Nhưng mà hiện thực ấy có ngọt ngào như ý nghĩ về từ giấc mơ? hiện tại vốn xù xì. Thế cho nên đôi khi, niềm mơ ước là thế, thành hiện thực nhưng lại lại với vị đắng chát mang đến dẫu trái chín đỏ au…

Có từng nào trái chín nhưng mà không sở hữu vị ngọt?Giấc mơ thì luôn ngọt ngào song khi nó thành lúc này như giấc mơ ao ước thì nó lại không ngọt ngào và lắng đọng như niềm mơ ước có. Vì chưng hiện thực xù xì.Bởi giấc mơ khi đã thành thực tại mà tạm dừng và hài lòng thì kia sẽ là một trong hiện thực chết.Như bạn mơ làm bác sỹ để cứu giúp mọi bạn nhưng rồi bạn thành bác bỏ sỹ, chúng ta lại mải mê kiếm phong so bì sau những lần thăm khám.Như các bạn mơ lớn lên sẽ thành một người kinh doanh nhưng khi bạn là doanh nhân, các bạn không đủ khả năng lèo lái công ty của bạn.Vậy thì em ơi, giấc mơ ngôi nhà và hồ hết đứa trẻ cơ không khi nào ngừng lại.

Bạn đang xem: Mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ


Ảnh minh họa


Ngôi nhà đã phải là một mái ấm.Những đứa con trẻ sẽ đề xuất là những người con được xuất hiện và phệ lên bởi dinh chăm sóc tình yêu.Một khi ngôi nhà chỉ mang tính chất trú ẩn né mưa nắng thì kia chỉ là căn nhà trọ miễn phí.Một khi đông đảo đứa trẻ vì mình sinh ra nhưng không nuôi chăm sóc chúng bởi tình yêu thương thì nó khủng lên cũng chỉ là 1 trong những con tín đồ như rất nhiều con người khác. Với thậm chí, nó thêm một gánh nặng nữa mang lại xã hội nhưng mà thôi.Cũng như trái chín nào phải trái nào cũng ngọt nếu như mối cung cấp nước, phần đất nuôi nó ko ngọt.

May cơ mà anh có em.Hiểu những bề ngoài ấy.Để giục anh quan tâm cây cối sau nhà.Để tỉ mẩn chăm sóc cho con, chắt lọc từng hơi ấm cho chồng.Để gieo những nụ cười cho từng góc nhà.Để lúc anh trở về căn nhà mình, chạm đâu anh cũng thấy em, thấy hình nhẵn em.Em tranh thủ từng buổi đi làm muộn một chút, về sớm một ít để phả tình thương của em vào tòa nhà đó, vào người con đó.Tranh thủ từng lời yêu thương nhằm anh chạm vào cùng run phun mình lên vì chưng hạnh phúc.Dù lúc anh giận dỗi mang lại nhường nào, tủi thân đến nhường như thế nào về cảnh hai bố con lang thang quán xá, ngồi luẩn quẩn chơi cùng nhau, thì em cũng không vì vậy mà bất chấp anh cùng với nỗi tủi thân nghẹn họng ấy.

Xem thêm: Tiểu Sử Ngô Quyền (898 - Tóm Tắt Tiểu Sử Ngô Quyền

Em đã nói: ví như cả nhị cứ tranh nhau phần thắng thì kẻ thua chính là cuộc hôn nhân này chứ không phải anh, cũng chẳng nên em.Đúng em ạ! đa số cuộc hơn thất bại trong tình yêu những không có lại bền chắc nào hết.Chúng ta rộng nhau cái này hay cái kia sao bằng họ để tình thương của mình hôm nay hơn tình yêu của bản thân hôm qua?

Anh bao gồm một ngôi nhà.Anh có những đứa trẻ.Giấc mơ ấy sẽ thành hiện tại thực.Cho anh sáng sủa bước trê tuyến phố đời.Nhưng hơn cả thế, anh gồm một tín đồ vợ, những con anh có một người mẹ và khu nhà ở này có 1 bà chủ.

Em còn ghi nhớ không, ngày chưa xa, bọn chúng mình thèm mang đến mụ mị người một không khí riêng nhằm yêu nhau thoả thích.Em còn lưu giữ không, mọi ngày bọn chúng mình yêu nhau, cứ buồn mọi khi phải chia ly nhau để ai về công ty nấy.Em còn nhớ không, khi mùa xuân tới, chúng mình đã hân hoan đến nhường nào?Em còn ghi nhớ không, mùa Đông, rúc vào nhau ấm sực.Anh xem lại hầu như bức ảnh cũ cơ mà rưng rưng.Chúng ta đã trải qua tuổi thanh xuân của nhau bằng toàn bộ trọn vẹn từng ý nghĩ, tương đối thở của mình.Và bây giờ, lắng đọng hơn nữa, khi ta có nhiều hơn, lúc ta hiện thực hoá được niềm mơ ước của mình.Anh chiều chuộng và trân trọng hàng ngày được sống mặt em.Và anh biết, em cũng vậy, buộc phải không?Em ơi, ban nãy em hỏi anh: Chiều ni anh muốn nạp năng lượng gì?Em ạ, anh muốn ăn uống em.Lúc nào cũng vậy.Anh muốn ăn uống em.Ăn từng tương đối thở.Ăn từng ý nghĩ.Ăn từng nỗi lo lắng âu.Ăn từng chiếc thở dài.Ăn từng nỗi hớn hở.Ăn đến mức những nỗi nhớ khi không em.Ăn đến mức những giấc mơ của em.Ăn đến mức những mê mải cam kết ức tình của bọn họ đã vun vén, chắt chiu.

Khi anh ngồi cùng bé xếp một ngôi nhà.Anh suy nghĩ về em, về cuộc đời của bọn họ đã với đang đi qua.Mà rưng rưng.Mà bổi hổi bồi hồi.Mà hân hoan.Mà nghẹn ngào.Anh xếp cho bé một ngôi nhà bởi tình yêu của anh giành riêng cho chính cuộc hôn nhân gia đình này.Anh xếp cho con một nơi ở bằng toàn bộ những đau đáu về hạnh phúc mà bọn họ đang nuôi lớn mỗi ngày.Muốn biết ai đó quan trọng đặc biệt thế như thế nào với bạn, thử nghĩ xem nếu họ vươn lên là mất, bạn sẽ cảm thấy nạm nào?Anh đang thấy anh cô độc.Anh đang thấy anh rưng rức khóc khi gặp ai đó gợi nhớ mang lại em.Anh đã thấy anh ngơ ngác đến tội nghiệp giữa ngổn ngang nỗi nhớ.Anh đã thấy em trong từng cái ăn, cái mặc của anh.Anh sẽ thấy em cả trong anh.Anh làm sao sống tiếp được nếu không tồn tại em?Anh làm thế nào ngủ được nếu không tồn tại em?Anh làm thế nào thở được nếu không có em?Anh yếu đuối và uỷ mị mang đến nhường nào, em biết không?Chỉ nội ý nghĩ về mất em đã đủ khiến anh run rẩy mong mỏi khóc.Huống chi!

Nhưng nghĩ đến mất em làm những gì bởi chẳng bắt buộc nghĩ cho mất em anh đã luôn thấy đói em ngay cả khi bao gồm em. Anh đói em.Luôn đói khát em.Cả lúc ở mặt em.Như một con hổ dữ dằn.Như một tên giật tham lam.Như một thương lái keo kiệt.Anh đói em cả khi em hoàn toản trong anh.Bởi có ai than các tiền quá, những oxy thừa đâu bao giờ?Anh vẫn mong muốn được yêu thương em nhiều hơn thế cả ý suy nghĩ và kỹ năng của mình.Yêu em mang đến tận thuộc cuống tim.Đến hụt cả hơi vì chưng ý mong đi nhanh và xa rộng cả năng lượng anh có.Chưa bao giờ hết yêu em cả vào từng ý nghĩ nhoáng vụt qua.Em ạ!